THƯƠNG BINH NGUYỄN ĐÌNH PHÚC:
Vững bước giữa đời thường
Theo dõi Báo Đồng Tháp trên
Dù mang trên mình thương tật hạng 2/4, những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời vẫn thường xuyên hành hạ, nhưng ông Nguyễn Đình Phùng (sinh năm 1968, ngụ ấp Tư, xã Hưng Thạnh) chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Rời chiến trường trở về với cuộc sống đời thường, người lính năm xưa vẫn bền bỉ lao động, vững vàng đi lên bằng chính nghị lực và ý chí kiên cường.
Năm 1986, khi vừa tròn 18 tuổi, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu Tổ quốc, ông Phùng tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Những năm tháng chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam là quãng đời không thể nào quên - nơi ông cùng đồng đội kề vai sát cánh, vượt qua bao gian khổ, hiểm nguy.
Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Vết thương chiến tranh đã cướp đi một phần cơ thể - ông mất đi chân trái.
Xuất ngũ năm 1988, trở về quê hương với thương tật và hai bàn tay trắng, cuộc sống của ông Phùng đối mặt với vô vàn khó khăn. Không đất sản xuất, không nghề nghiệp ổn định, sức khỏe hạn chế…, nhưng với ông, người đã từng đi qua khói lửa chiến tranh, gian khó đời thường lại càng phải vượt qua.
Ông thường tự nhủ: “Trong chiến tranh ác liệt còn không lùi bước, thì thời bình càng không thể đầu hàng. Mình phải tự đứng lên, không thể trông chờ, ỷ lại”. Chính suy nghĩ ấy đã trở thành điểm tựa để ông bắt đầu lại từ con số không.
Chọn nghề may - công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và phù hợp với điều kiện sức khỏe, ông Phùng bắt đầu hành trình học nghề với không ít nhọc nhằn.
Việc di chuyển khó khăn, những đường kim mũi chỉ ban đầu còn vụng về, nhưng bằng sự cần cù và quyết tâm, ông dần vượt qua. Không dừng lại ở đó, ông còn lên TP. Hồ Chí Minh làm việc tại các cơ sở may mặc để vừa học hỏi, vừa tích lũy kinh nghiệm.
Hơn 7 năm miệt mài, đôi tay người lính năm xưa trở nên khéo léo, vững vàng. Trở về quê hương, ông lập gia đình, mở tiệm may nhỏ tại nhà. Nhờ sự tận tâm, uy tín, tiệm may của ông dần có khách quen.
Những năm cuối thập niên 1990, nghề may không chỉ giúp ông ổn định cuộc sống mà còn từng bước vươn lên, xây dựng mái ấm gia đình.
Thế nhưng những năm gần đây, trước sự phát triển của ngành may mặc công nghiệp, quần áo may sẵn với giá rẻ, mẫu mã đa dạng khiến nghề may truyền thống gặp nhiều khó khăn, công việc thưa dần, thu nhập giảm sút.
Bên cạnh đó, đặc thù nghề nghiệp buộc ông phải ngồi lâu, làm việc nhiều giờ, ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe vốn đã yếu. Dẫu vậy, người thương binh ấy vẫn lặng lẽ bám nghề.
Trong căn nhà nhỏ, bên chiếc máy may đã gắn bó nhiều năm, ông vẫn cần mẫn từng đường kim, mũi chỉ. “Còn sức khỏe thì tôi còn làm. Nghề này gắn bó lâu rồi, bỏ sao đành. Ở quê, thu nhập không cao, nhưng nhờ bà con thương, ủng hộ nên tôi vẫn có việc làm”, ông Phùng chia sẻ.
Không chỉ chăm lo cho gia đình, ông còn truyền nghề cho vợ con để cùng nhau duy trì tiệm may nhỏ như một cách giữ lấy kế sinh nhai và cũng là giữ lại một phần giá trị của nghề truyền thống.
Theo đồng chí Huỳnh Thanh Tâm, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Hưng Thạnh, ông Nguyễn Đình Phùng là một trong những hội viên tiêu biểu về tinh thần vượt khó.
“Dù mang thương tật nặng, nhưng anh luôn nỗ lực vươn lên, sống gương mẫu, tích cực lao động. Anh là hình ảnh đẹp của người lính Cụ Hồ trong thời bình, là tấm gương để thế hệ trẻ noi theo”, ông Tâm nhận xét.
Trải qua chiến tranh khốc liệt, rồi những năm tháng mưu sinh nhọc nhằn, người thương binh Nguyễn Đình Phùng vẫn giữ trọn niềm tin và ý chí vươn lên.
Không ồn ào, không phô trương, ông chọn cách sống giản dị nhưng bền bỉ, như chính những đường kim mũi chỉ ông miệt mài từng ngày.
Câu chuyện của ông không chỉ là hành trình vượt lên nghịch cảnh, mà còn lan tỏa thông điệp về nghị lực sống: Dẫu cuộc đời có lấy đi một phần thân thể, nhưng không thể lấy đi ý chí và khát vọng vươn lên của con người.
Ở nơi bình dị ấy, người lính năm xưa vẫn đang lặng lẽ viết tiếp câu chuyện đẹp giữa đời thường.
P. MAI


